Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (hahoa07qn@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hà Duy chào đón

    2 khách và 0 thành viên

    TỪ ĐIỂN


    Tra theo từ điển:



    Gốc > Trang thơ > Thơ tình >

    Tâm hồn

    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến với em
    chút hương đời dịu ngọt hoà chung trong tiếng ca
    đâu chỉ có nắng vàng là mùa xuân ấm êm.
    Đâu chỉ riêng mặt trời là xua tan đi giông tố.

    Vườn nhà em đầy hoa
    Hương thơm và trái ngọt
    Mái nhà em dịu mát
    Đằm thắm và bao dung

    Mặt đất còn gai chông
    Bầu trời còn mưa gió
    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến với em.

    Mặt đất còn gai chông
    Bầu trời còn bão tố
    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến với em

     

    Nhà thơ SONG HẢO

    PDF. In Email
    Viết bởi Võ Quê   
     

    Giới thiệu sáng tác nhà thơ Song Hảo, hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam, hiện đang sinh sống tại Vĩnh Long.

     

     

    Họ và tên thật: Lê Thị Tố Lan. Sinh ngày 15 tháng 8 năm 1951. Quê quán: An Bình, Long Hồ, Vĩnh Long.

    Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Vĩnh Long, nguyên Tổng Biên tập tạp chí Cửu Long. Hiện thường trú tại: thị xã Vĩnh Long. Hội viên Hội nhà văn Việt Nam.

    Bút danh khác: QUỲNH TƯƠNG, TƯỜNG VI, NGUYỆT QUẾ

    Vài nét về quá trình hoạt động: Năm 1967 hoạt động trong phong trào học sinh yêu nước của Vĩnh Long. Năm 1972 thoát ly vào vùng giải phóng, làm báo Văn nghệ Đất Thép thuộc Ban Tuyên huấn Tỉnh ủy Vĩnh Long. Công tác ở Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Vĩnh Long từ 1975 đến 2004.

    TÁC PHẨM CHÍNH:
    - Khoảng trời nhiều gió (Thơ - 1983)
    - Dòng sông của em (Thơ - 1985)
    - Bên dòng sông chín nhánh
    (Thơ - in chung, 1987).

    (Nguồn: "Nhà văn Việt Nam hiện đại" - Hội nhà văn Việt Nam - 2007)

     

     

    TRANG THƠ  SONG HẢO
     

     

    LÁ HÁT

     

    Lỡ chân rớt xuống cõi đời
    Tôi làm chiếc lá hát lời của cây
    Ừ thôi yêu hết kiếp này
    Mặc tình dâu bể đổi thay phận người
    Khi buồn lá hát khẽ thôi
    Khi vui thì hát hết lời con tim
    Mai sau về với cõi mình
    Hóa thành đất hát lời tình cùng cây.

     

    BAO GIỜ

     

    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến với em
    (Em một dòng sông nhỏ
    Em, một ánh sao đêm)

    Đâu chỉ có mùa xuân
    Mới vàng hoe rực rỡ
    Đâu chỉ riêng mặt trời
    Xua tan đi giông tố

    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến  với em
    Lòng anh còn bóng đêm
    Em sẽ làm tia nắng

    Vườn nhà em đầy hoa
    Hương thơm và trái ngọt
    Mái nhà em dịu mát
    Đầm ấm và bao dung

    Mặt đất cong gai chông
    Bầu trời còn mưa gió
    Bao giờ anh đau khổ
    Hãy tìm đến với em

     

    BÊN CỬA SỔ

     

    Cao cao bên cửa sổ
    có hai người hôn nhau
    hai người rất trẻ
    hãy im nghe
    rì rầm đường phố
    bên cửa sổ
    có hai người
    hôn nhau

    Đêm chín rồi
    rất khẽ
    trăng ơi ghen nhé
    có hai người
    yêu nhau

    Hoa dạ lý
    dâng hương
    đêm nay
    hoa tinh tường hơn cả
    Nhớ nghe hoa
    mùi hương thật khẽ

    Mặt trận đêm nay
    bình yên
    anh lính về thăm phố phường
    Cô gái vừa tan ca
    hai người đến với hoa
    hôn nhau
    bên cửa
    có bao người
    đang yêu
    hoa nhé
    đêm nay?

     

    BỨC TRANH

     

    Như những cái nấm mọc trên đồi

    Giữa thung lũng xanh và rừng nguyên sinh

                                                            trầm mặc

    Những tấm thảm su su nghiêng theo triền dốc

    Đột ngột hiện ra

    Đột ngột tan biến trong sương mù

    Tam Đảo vào thu đầy ấn tượng.

     

    Buổi sớm,

    Người đàn bà gánh nỗi nhọc nhằn xuống phố

    Đi qua thời son trẻ lao đao

    Đôi vai mòn - bàn chân cổ tích

    Gánh cả mùa thu đi theo.

     

    Buổi chiều,

    Lũ trẻ quảy cặp chìm trong mây

    Như trôi trong huyền thoại.

    Chỉ khoảnh khắc,

    Gương mặt ráng chiều ửng đỏ

    Đôi mắt mùa Thu cười trong veo

     

         Trại sáng tác Tam Đảo, 9-2002

     

    KHÔNG ĐỀ I

     

                            Tặng Th.H

    Trời mù sương anh cũng mù sương

    Mỏng manh gió và mây

    Mỏng mảnh

    Thôi cũng được đừng thêm chi chút nắng

    Tan!

                                         Đà Lạt 1997.

                                          Huế 2000

     

     KHÔNG ĐỀ II

     

    Vói tay qua đèo chạm mây

    Gặp một vầng trăng đi lạc

    Thương vầng trăng nghiêng mờ nhạt

    Một mình rớt giữa mênh mông

    Một mình sáng giữa hư không.

     

                             Huế   2000.

     

    TÔI XƯA

                                    

    Tôi lại về với tôi xưa

    Dang tay mà đón cơn mưa chớm hè

    Vườn xanh chật ních tiếng ve

    Trái ngọt thơm khát bạn bè chín phương

    Quẳng đi cái gánh đa đoan

    Bận lòng chi chuyện thế gian lọc lừa

    Tôi về với tôi ngày xưa

    Đang khi nắng bỗng chợt mưa, rất mình

    Thương chiếc lá rớt lặng thinh

    Mà đau như nỗi riêng mình đó thôi

    Tôi trở về với chính tôi

    Trái tim lại được khóc cười và yêu

    Dẫu chìm bến nước rong rêu

    Cũng ngoi lên giũ sạch điều thị phi

    Cho dù tôi chẳng còn chi

    Vẫn không vay mượn phút giây dối lòng

    Tôi về với tôi mênh mông

    Bao điều chưa nói còn trong kiếp người

    Nhận ra thật giả cuộc đời

    Thơ ơi xin giữ một thời tôi xưa!

     

    16/10/2004

     

    TRẦM TÍCH

     

    Cuồn cuộn sóng và  cuồn cuộn gió

    Cuồn cuộn tuổi thơ tôi trôi qua chiến tranh

    Bom đạn xé rách mặt người mặt ruộng

    Đất nước mang nỗi đau hoài thai hoà bình

    Tôi ôm bóng hình mẹ tôi ra đi

    Trong buổi hoàng hôn du kích về trên xóm.

     

    Tôi đã băng qua chiến  tranh

    Nghe tim mình bỏng rát 

    Thời gian vỡ nát dưới chân

    Tôi nhặt nhạnh tuổi thơ tôi không tính tháng năm

    Chắp lại hình hài của mẹ

    Rụng trong ký ức những bông bần bông bí

    Chiều trôi cùng bông ô môi tím ngát dòng sông

    Tôi ngồi hát dân ca dưới gốc ngô đồng

    Nhả từng trang ky ức đẹp một thời

    Để còn có thể yêu

    Còn có thể giận hờn thương nhớ.

     

    Tôi  như người mộng du

    Ngoái nhìn quá khứ

    Trầm tích những buồn vui không cách gì đếm nổi

    Triền miên tiếng dế hát đêm sâu            

    Nghe phiêu diêu hồn mình về với nơi xưa

     Phía ấy…

    Là rưng rức ánh mặt trời buổi sớm

    Rãi những hạt kim cương trên dòng Cổ Chiên

    Chúng tôi xâu laị đeo vào mình ngụp lặn

    Là bóng mẹ in vành trăng non trên ruộng

    Mùa giáp hạt nheo nhóc bầy con

    Là dáng cha tạt dấu chấm than

    Xuống mỗi luống rau ngọt thơm vị đắng.

     

    Tôi lang thang như kẻ thất tình

    Ngơ ngác nhìn  bóng hoàng hôn tím ngăt

    Sau chiến tranh

    Kẻ thù nào còn giấu mặt!?

    Tôi mộng du tìm lại chính mình

    Gặp  đâu đó trong nhục  vinh ham muốn

    Những trái tim mang mầm bệnh cuồng điên

    Quá tải thấp hèn gục xuống hư danh 

    Phù du quá khứ tuổi tên

    Tức tửi hồn liệt sĩ !

    Trôi lơ đãng trên bầu trời những đám mây đen

    Cảnh báo mưa dông

    Bão rớt trong những tâm hồn mục rữa.

     

    Tôi nhận ra tôi qua cơn sóng gió

    Nắng bừng lên ở phía chân trời

    Cảm ơn mình giữ  được  niềm tin 

    Dù không ít đớn đau mất mát

    Lòng trầm tích những hạt mầm nhân nghĩa

    Tôi đợi chờ gặt những mùa vui.

                                      

     Vl 2006

     

    VÔ CÙNG

     

    Như chiếc võng đong đưa trong vườn cây

    Cùng lời ru con chim chiền chiện

    Con trôi theo những  giấc mơ thần thoại

    “Chim Phượng kia ăn khế trả vàng…”

    Như chén cơm hiếm hoi giữa ngày mưa lũ

    Má nhường cho con

    Như cây bần mọc bên mé sông

    Nước lớn ròng

    Những hạt phù sa đọng thành cồn bãi

    Tuổi thơ các con mê mãi

    Với trái non chua chát trưa hè

    Như là tán cây me sau vườn nhà mình

    Ở đó

    Các con chơi trốn tìm suốt thời thơ ấu

    Tiếng cười cũng trốn vào cây

    Như cô giáo đầu tiên dạy con về mặt đất bầu trời

    Biết yêu thương và căm giận

    Không làm đau ngọn cỏ con trùn

    Dạy con phải biết bao dung

    Lương thiện nằm trong trái tim nhân hậu

    Má là như vậy má ơi!

     

    Con lượm từ trong ca dao má hát ngày xưa

    Ví dầu ví dẫu ...

    Đâu chỉ có cái cò cái vạc

    Đâu chỉ có lòng thuỷ chung son sắc

    Nhân nghĩa là thước đo đạo lý làm người

    Con giữ gìn như báu vật

    Mang theo suốt cuộc đời.

     

    Bây giờ

    Má đã đi nửa cuộc hành trình thế gian

    Một nửa kia đến vô cùng cõi lặng

    Nơi chốn ấy mong hồn người thanh thản

    Gặp bình minh ở phía hoàng hôn

    Mong  con đường không cạm bẫy gai chông

    Để bàn chân đừng rướm máu.

     

    Má ơi nếu có kiếp sau!

    Xin làm con được ngã đầu lên vai

    Xin làm một chút nắng mai

    Ủ trong áo má những ngày lập đông

    Kiếp sau dù có tang bồng

    Cũng xin được ngã vào lòng má thôi.

                                        

     12/ 2005.


    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Duy Hà @ 10:37 31/05/2011
    Số lượt xem: 285
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến