Những vần thơ sống mãi của Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ
Ngày 29/8/1988, vợ chồng thi sĩ tài danh bạc mệnh vĩnh viễn từ giã cõi đời, nhưng những vần thơ chở trái tim, nhiệt huyết của họ không bao giờ tắt.
Bàn tay em
Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng
...
Thơ tình Puskin
Nỗi nhớ của riêng em…
Em nào giận anh đâu!
Em có là gì để giận anh đâu,
Bởi chúng mình không là chồng là vợ,
Bởi chúng mình không là duyên là nợ,
Và bởi chúng mình không thù oán gì nhau.
Em có là gì để giận anh đâu,
Chỉ buồn thôi một nỗi buồn vô cớ,
Nếu cao xanh đừng cho mình gặp gỡ,
Thì đâu mình phải khổ mãi vì nhau.
Có là gì để em giận anh đâu
Chút buồn ấy em gửi vào trong gió,
Chút nhớ thương gửi theo con sóng vỗ,
Kiếp...
Anh có về Hà Tĩnh cùng em
Anh có về Hà Tĩnh cùng em không?
Miền quê nghèo chưa bao giờ anh tới
Dẫu một lần thôi, em vẫn luôn chờ đợi
Anh hãy về tắm nước dòng La.
Hà Tĩnh quê em chất phác, thật thà
Gió Lào thổi qua nên nghĩa tình ấm áp
Đi qua chiến tranh đạn bom khốc liệt
Nâng niu từng điệu hò từng khúc hát yêu thương.
Về cùng em xuôi ngược khắp nẻo đường
Để yêu hơn câu ca trù Cổ Đạm
Yêu tiếng thơ Nguyễn Du với bao...
Thơ tặng vợ
Lại đến ngày tám tháng ba
Mấy lời tặng vợ gọi là báo công!
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là sư tử hà đông trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ vợ nên ông
Bao kẻ vì vợ mất không cơ đồ.
Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy.
Vợ là một chút men say
Là vườn hoa dại, làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây...
Em Bảo Anh Đi Đi
NHỨT VỢ, NHÌ TRỜI...
GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ
Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia
Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng nhớ lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh
Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
...
NHỚ
Em đi tắt cả nắng chiều
Mây bơ vơ bến cô liêu đợi chờ
Đêm đêm phòng vắng ngẩn ngơ
Nhớ em thao thức thẫn thờ nhớ em...
ĐỢI
Em đi sương lãng đãng tan
Gió lùa tóc biếc bướm vàng ngẩn ngơ
Em đi về chốn mộng mơ
Để anh mãi đợi mãi chờ dáng em....
Chia tay ngày hè
Trăng lên đỉnh núi trăng tà
Chia tay nhau biết có là nhớ nhau
Ngỡ ngàng - Ừ nhỉ- mùa sau
Khai trường còn gặp lại màu mắt em?...
TRỞ VỀ
Anh trở về bên bến sông xưa
Chiều tháng năm ngập vàng hoa nắng
Tìm lại kỷ niệm anh đã đánh mất thưở mông mơ
Ngày anh ra đi
Em gạt lệ theo chồng
Bỏ thuyền
Bỏ bến
Ba năm vụt như cánh én
Em có một lần
trở lại
...
Chùm thơ tình yêu
Anh biết nói yêu em là có lỗi
Anh biết nói yêu em là có lỗi
khi hai ta mây trắng trên đầu
anh đèn sách
em một thời thiếu nữ… muốn bên nhau
sợ khoảng cách gần…
muốn nắm tay
sợ đêm nhìn thấy…
vuốt tóc em
sợ gió về bối rối…
muốn ngỏ lời
sợ hoa cỏ lắng nghe…
anh chậm rãi mà em thì vội vã
anh ngu ngơ giữa dòng đời nghiệt ngã
em theo người chỉ lối qua đường
đi về phía ngôi nhà và...


Các ý kiến mới nhất